Khi trái tim anh không còn nguyên vẹn
Em thấy bế tắc trong tình cảm của mình. Nửa muốn chấp nhận sự quay về của anh, quên tất cả để cùng anh làm lại từ đầu, nửa muốn ra đi để anh sống trọn vẹn với tình yêu mới của anh…
Sáng nay em thức dậy ở một nơi khác, một nơi không lắp đầy những kỉ niệm của anh và em. Không phải là nhà anh cũng không phải là phòng trọ của em, nơi mà mỗi sáng mở mắt ra là em đã có thể nhìn thấy anh.
Ở nhà anh, em hạnh phúc khi mình là vợ của anh, một người con của mẹ anh. Mỗi sáng thức dậy việc đầu tiên của em là buộc tất cả các rèm cửa sổ lại, mở cửa ra để những tia nắng đầu tiên làm ấm áp thêm ngôi nhà của anh và bắt đầu cho một ngày bình yên của em. Em quét nhà, quét sân, phơi quần áo, hâm nóng lại thức ăn và gọi anh dậy.
Ngày xưa, khi tình yêu mình còn đầy đặn, mỗi lần em gọi anh dậy lúc nào anh cũng đưa tay lên má, đòi bà xã hôn mấy cái rồi mới chịu dậy, với nụ cười ấm áp đầy yêu thương. Ghét ghê! sao mà thương anh quá đỗi. Rồi anh đi chợ, lần nào cũng mua những thứ anh thích ăn: canh khoai tím, cá rô kho tộ. Mẹ anh hay nói “con trai gì mà cứ thích ăn canh khoai tím, ai cũng ngán chỉ có nó là thích ăn hoài”, em cười xòa không nói gì, trong lòng cứ nghĩ vì đó là những món mà em nấu anh ăn cảm thấy ngon. Ngôi nhà nhỏ ngày xưa mà ấm áp tình yêu anh nhỉ? Hạnh phúc sao bình dị quá.
Nhưng bây giờ, nhà đã xây lên rồi, khang trang và đẹp hơn rất nhiều vậy mà tối nào anh cũng say, sáng thức dậy cũng chỉ mỉm cười, lòng anh nặng nề ra sao đều hiện lên trên nét mặt. Giờ đã khác phải không anh? Hai đứa mình cứ thấy lạnh lẽo trong lòng.
Cho đến giờ em cũng không hiểu vì sao hai đứa mình lại thấy xa cách như vậy. Tại sao anh không giữ mình, không nghĩ đến em để tình cảm mình đi lạc lối, để rồi thấy nặng nề khi đối diện với em, phải tìm đến những cơn say để trốn tránh những suy nghĩ, những ngổn ngang trong lòng. Anh biết không, thấy anh đau mà trái tim em quặn thắt. Muốn làm một cái gì đó để giải thoát cho anh và kết thúc một tình yêu trọn vẹn hơn bảy năm qua của em. Lẽ ra khi anh nói anh sẽ giữ em lại, chọn em làm vợ, sẽ thay đổi, sẽ không làm em thất vọng thì em phải vui lên chứ, nhưng lạ một điều là em lại thấy có gì đó vỡ tan vì em biết trái tim anh không còn nguyên vẹn khi ở bên em, nó còn là của một người khác nữa…
Em thấy bế tắc trong tình cảm của mình. Nửa muốn chấp nhận sự quay về của anh, quên tất cả để cùng anh làm lại từ đầu, nửa muốn ra đi để anh sống trọn vẹn với tình yêu mới của anh dù không biết mình có vượt qua được không, khi cuộc sống của em đã lắp đầy hình ảnh của anh. Em như một dây tầm gửi sống lâu năm trên một thân cây, giờ người ta đến chăm sóc cho cái cây ấy, gỡ bỏ những dây tầm gửi bám trên thân cây. Rồi cái cây ấy sẽ sống tốt, sẽ đón ánh nắng ấm áp và những làn gió mát rượi, cũng có lúc nó sẽ thấy mình trống trải vì không còn tầm gửi bên mình, nhưng rồi nó cũng sẽ quên để tiếp tục cuộc sống. Còn dây tầm gửi kia sẽ bị vứt đi, cũng chẳng biết nó có kịp bám lên một thân cây dại nào đó để mà sống không, khi giờ đây nó đầy những vết thương vì bị người ta bứt lìa khỏi thân cây. Mong kiếp sau nó đừng là dây tầm gửi nữa, sống rắn rỏi và mạnh mẽ như một cây xanh bình thường.
Giờ em đang ở một nơi khác, em đã ra đi, em muốn mình mạnh mẽ lên để anh yên tâm mà sống vui vẻ, không phải chìm trong những cơn say, không đau khổ. Sáng nay thức dậy em lại muốn nhắn tin cho anh, nhưng em không cho phép mình làm như vậy, phải cố gắng kiềm nén cảm xúc của mình, phải quên… dù trái tim em đang đau vì nhớ anh…
Em đang trốn tránh, mà trốn tránh điều gì em cũng không biết nữa, trốn tránh thứ tình yêu quá lớn đang hiện hữu trong em hàng ngày, trốn tránh những lo toan của ngày mai dù biết rằng ngày mai thế nào rồi cũng đến, trốn tránh nỗi nhớ anh dù nó đang đong đầy trong trái tim mình…
BM


Bài viết













Số 26, Ngõ 99, Nguyễn Chí Thanh, TP. Hà Nội.
(04)2 2630 888 - (04)2 2630 999
0987 917 555
trungtamgiaoducnhatban@gmail.com
