Một lần đau mắt
Nín thở, bước chân vùng vằng bước theo sau cậu. Đến khi ngồi xuống bậc thềm thì tớ thật sự hoảng loạng… cậu vẫn rất bình tĩnh mà trấn an “Yên tâm đi, lúc nhỏ làm cái này hoài ah”. Sợ đấy nhưng mà vẫn cố tin, thế rồi đọt tre đã lọt ẻo vào mắt tớ.
Cộm cộm con mắt bé nhỏ, liền đổ lỗi do sự quyến rũ của cái máy tính. Đau, nhức chảy cả nước mắt, khó chịu quá. Suy nghĩ của nhà Logic học: hàng ngày đi đi về về tích tụ được cục bụi, đi học thì chăm chăm nhìn thầy cô bạn bè, về nhà là ôm cái máy tính…may mắn lắm lắm là lúc ngủ mới cho đôi mắt được nghỉ ngơi. Thật lòng nếu hôm nay mắt không đau thì mình cũng không chịu dừng lại mà ngẫm nghĩ nhiều đến thế.
Một nỗi lo sợ giăng kín, nếu một ngày mình không được nhìn thấy nữa thì sẽ thế nào! Đời nó thế, chỉ khi sắp mất đi một cái gì đó thì người ta mới bắt đầu thấy sự quan trọng của nó. Shut down máy và nằm bất động 30 giây…
Sáng hôm sau đến trường, đang ngồi trò chuyện thì bỗng cậu phát giác “Ah trong mắt có cọng lông mi nằm chắn ngang kìa”. “Từ từ, liếc sang trái thử coi…rồi liếc lại bên phải”. Kết luận cuối cùng, đằng ấy nên đi đến bệnh viện để bác sĩ gắp nó ra vì vị trí nó nằm khó lấy cực kỳ. Đã nghèo mà còn thế này!
Và rồi, cậu ngồi đấy và cứ thao thao bất tuyệt về những mẹo này mẹo kia thuở nhỏ hay bày trò. “Lúc ấy chỉ cần cái đọt tre là bụi bẩn gì cũng văng ra hết”. Cũng vì vốn suy nghĩ ít ỏi của mình mà nghe đến đọt tre mà cho vào mắt thì không biết còn gì là “con ngươi”, “lòng trắng” nữa…
Bước ra khỏi quán cơm, cậu lại chợt phát hiện ra ở bên hông quán có cây tre tí teo, ráng với cho được cái mà cậu gọi là đọt tre, “về trường rồi B lấy ra cho”!
Nín thở, bước chân vùng vằng bước theo sau cậu. Đến khi ngồi xuống bậc thềm thì tớ thật sự hoảng loạng… cậu vẫn rất bình tĩnh mà trấn an “Yên tâm đi, lúc nhỏ làm cái này hoài ah”. Sợ đấy nhưng mà vẫn cố tin, thế rồi đọt tre đã lọt ẻo vào mắt tớ.
“Mắt Tiếu Yến Tử mà sao mở bé thế hả?”, tớ bật cười vì sự ví von nhằm mục đích tốt của cậu. Nhưng thật sự lúc ấy mắt khó chịu chết đi được “Ráng tí nữa coi, cọng mi đã dịch chuyển rồi nè”. Ngoan ngoãn ngồi nghe và làm theo sự chỉ dẫn của cậu. Oh my god! Cuối cùng tớ cũng được cầm trên tay cọng mi vô tình đã án ngữ ở cửa sổ tâm hồn mấy ngày qua. Cảm giác thật lạ, chỉ biết nhìn và cười thôi…
Một lần, tớ đã cầm một cọng mi và ước “…um ba lum xùm….” Và giờ thêm lần nữa cọng mi lại giúp tớ có thêm cơ hội để được yêu thương. Cảm ơn mày nhé mi ngoan!
P/S: Cho một đêm trời xui đất khiến nhớ đến quay quắt. Mà cậu này, cái đọt tre nhỏ xinh vẫn đang nằm trong khung
Pé-Cua


Bài viết













Số 26, Ngõ 99, Nguyễn Chí Thanh, TP. Hà Nội.
(04)2 2630 888 - (04)2 2630 999
0987 917 555
trungtamgiaoducnhatban@gmail.com
